Bài đăng

Không có bông tuyết nào là trong sạch

KHI NGỪNG ĐÓNG VAI NẠN NHÂN Ảo tưởng về sự vô can Trong một xã hội đầy rẫy những bất công, những cuộc khủng hoảng truyền thông hay một môi trường công sở độc hại, ta thường có xu hướng đứng ngoài cuộc và chỉ tay vào người khác. Ta tự nhủ: "Tôi không làm gì sai cả". ta vội vã phủi tay, cố gắng giữ cho mình vẻ ngoài trắng trong như một bông tuyết mới rụng. Ta đóng vai nạn nhân của hoàn cảnh, đổ lỗi cho người khác hay cho những kẻ cầm đầu. Việc này mang lại một cảm giác an toàn giả tạo, khiến ta tin rằng mình hoàn toàn vô tội. Sức mạnh của sự trách nhiệm cá nhân Hãy tưởng tượng một thế giới nơi mỗi cá nhân đều đủ dũng cảm để nhìn vào phần "tối" của chính mình. Ở đó, khi một vấn đề phát sinh, thay vì hỏi "Ai đã làm việc này?", ta tự hỏi "Tôi đã góp phần vào việc này như thế nào?". Đó là một xã hội của những con người trưởng thành về tâm lý, nơi sự chính trực được đặt lên trên nhu cầu được tỏ ra thanh cao. Khi nhận ra mình không hề "trong sạch...

Hạnh phúc tự thân có phải là khi bạn cần mình thì bạn gọi; đu bám. Đến khi mình cần thì...?

ĐỪNG BIẾN MÌNH THÀNH "NGÂN HÀNG CẢM XÚC" BỊ RÚT VỐN VÔ THỜI HẠN Khi sự tử tế bị nhầm lẫn với sự rẻ rúng Bạn có bao giờ thấy mình rơi vào tình cảnh này: Khi họ buồn, khi họ thất bại hay đơn độc, họ tìm đến bạn như một điểm tựa duy nhất. Bạn gác lại mọi việc, lắng nghe, vỗ về và bao dung với sự "đu bám" của họ. Thế nhưng, vào khoảnh khắc bạn yếu lòng nhất, cần một bàn tay nắm lấy hay một lời hồi đáp, thì thứ duy nhất bạn nhận được là sự im lặng hoặc những lý do "bận rộn" đầy hời hợt. Bạn nhận ra mình giống như một "chiếc lốp dự phòng" – chỉ được nhớ đến khi xe hỏng, và bị ném vào xó xỉnh khi hành trình của họ lại tiếp tục trơn tru. Cái giá của việc đặt hạnh phúc vào tay người khác Sự thật phũ phàng là: Nếu bạn tiếp tục duy trì kiểu quan hệ này, bạn không phải đang "sống tử tế", mà đang tự ngược đãi chính mình. Cảm giác hụt hẫng khi "đến khi mình cần thì..." không chỉ là nỗi buồn nhất thời, nó là sự xói mòn lòng tự trọng. Bạn bắt...